Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2025

Thương Về Đất Mẹ


2,055 / 5,000
Missing the Motherland Author: Duong Lam
LÃO GIÀ GÀN dịch

We return to visit our old homeland,
In a dream of floating nostalgia. Dien wharf- the old ferry is empty of passengers,
The old banyan tree reflects its reflection on the river. Here Phu-chiem has yellow instant noodles, silver jellyfish
Cooling my heart every sunny afternoon going back and forth
Here Phuong-Tra beach is covered with green mulberry trees
Our footprints follow each step along the country road. I miss the road to Da Nang
Dong Que-son is bright with golden rice.

Cuckoos call for the summer to return bustlinglyThe smell of fish in the pens, the scent of new rice.
Ha-mat communal house once had a joyful festival The sound of the drums at night shakes the golden moon.

Vinh-Dien station, the red phoenix flowers at the end of school season,
The beloved figures are long gone.
Phu-bong market meets twice a day
Mother carries a shoulder pole in the morning and evening,

Cua-Dai sea has sparkling waves, Tomorrow when you return, remember to bring your memories. Here is Cam-lau, my beloved hometown The winding road is flooded every winter.
Van-Buon hamlet reflects itself on the small river Life is as peaceful as mother's love for the countryside. Dai-loc is a good land with sweet fruits Spring flowers and butterflies promise.
Sip some wine, your lips are red, Thuong-Duc goes back and forth for several miles of mountains and streams. Passing Ban-Lang, the banyan tree is towering [1] Mother's lullaby! A dream in the sleep.
Xuan-Dai land has a thousand years of fragrant air, Hoang-Dieu of old is radiant with heroic voices. Duy-Xuyen girl on the loom, Her hand moves the shuttle to weave silk for life.
Many springs have brought brilliant yellow flowers, Have you finished weaving the silk for yourself? Here is Go-Noi, the famous mulberry land, Why haven't you come back to pick cocoons and reel silk? Spin the golden silk thread, Make the heavenly silk thread, tie a poetic relationship. Who visited Tam Ky? Who went to Hoi An? Do you hear the blood rushing in your heart?
Do you hear the heart fluttering The motherland of a thousand years of loyal love. That Quang-Da with so many memories Tomorrow I will return to find the traces of the past
Call out the names of each love and longing Write thousands of poems. Duong Lam [1] In Go-Noi Dien-ban there is a lullaby for you: No banyan tree is as tall as the banyan tree of Ban Lanh, no land is as peaceful as the land of Bao An. No place is as joyful as the place of Pho, Han, under the river, ships run on the road with horses and carts.

===============

Longing for the Motherland

Author: Duong Lam.  Translated by NHAN THANH TRI [ GPT]

I return to visit my old hometown,

In dreams, my longing drifts endlessly.

At Dien Binh wharf, the old boat lies idle,

The ancient banyan tree reflects upon the river.

Here is Phu Chiem with golden noodles and silver jellyfish,

Cooling my heart through scorching noon trips.

Here lies Phuong Tra field, green with mulberry leaves,

Where my footprints traced the village paths.

How I cherish the road to Da Nang,

Through Que Son fields glowing with ripened rice.

The cuckoo calls, urging summer’s arrival,

Aroma of drying fish mingles with new harvest scents.

Ha Mat communal house once bustling with festivals,

Drumbeats echoed beneath the golden moonlit sky.

Vinh Dien station, flamboyant blossoms in school’s end season,

Those familiar faces now drift into the past.

Phu Bong market convenes twice a day,

Mother, burdened by baskets, toils from dawn to dusk.

Cua Dai sea shimmers with multicolored waves,

Tomorrow, when you return, carry these memories.

Here is Cam Lau, my beloved maternal village,

Winding roads submerged when floods arrive in winter.

Van Buon hamlet mirrors itself in the small river,

Life flows gently like a mother’s love and homeland’s bond.

Dai Loc, a land of sweet fruits and gentle soil,

Spring gardens bloom with butterflies whispering vows.

A sip of can wine stains your lips crimson,

Thua Duc road stretches over rugged mountain paths.

Passing Ban Lanh, the towering banyan tree stands proud,

Mother’s lullabies still echo in my dreams.

Xuan Dai land breathes the spirit of loyal heroes,

Hoang Dieu’s valor once illuminated its glory.

A Duy Xuyen girl beside the weaving loom,

Her swift hands craft silk for life’s beauty.

Springs have returned with golden blossoms,

But is the silk cloth for us finished yet?

Here is Go Noi, famed for mulberry and silk,

Why haven’t you returned to gather cocoons?

Spinning golden threads so smooth and bright,

Weaving heavenly silk to bind our poetic bond.

Who passes by Tam Ky? Who visits Hoi An?

Can you hear the blood rushing in your heart?

Can you feel the soul trembling with emotion?

Motherland—thousand-year fidelity engraved in heart.

Quang Da—cradle of countless memories,

Tomorrow, I shall return to seek old traces,

Call each name in love and yearning,

Writing endless verses about my homeland.

----------------------------


Binh luan cua : NHAN THANH TRI [GPT]


 Ta trở về thăm lại quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn, trong giấc mơ bồng bềnh mang theo nỗi nhớ da diết. Bến sông Điện Bàn xưa kia từng tấp nập bóng người, giờ đây lặng lẽ, con đò cũ vắng khách, chỉ còn cây đa già soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng, gợi lên bao ký ức về một thời thơ ấu.

Phú Chiêm đón ta bằng hương vị mì tôm vàng thơm phức, những con sứa bạc mát lành làm dịu đi cơn nắng trưa gay gắt. Bãi Phương Trà trải dài sắc xanh của những ruộng dâu ngút ngàn. Mỗi bước chân qua nơi đây, ta như nhìn thấy hình bóng tuổi thơ, từng bước nhỏ dõi theo con đường làng thân thuộc.

Nhớ sao con đường dẫn ra Đà Nẵng, đi qua cánh đồng Quế Sơn rực vàng mùa lúa chín. Tiếng tu hú gọi hè rộn rã khắp không gian. Mùi lúa mới hoà quyện cùng hương cá chuồng phơi khô bên những mái nhà, tất cả như vẽ nên bức tranh quê hương yên bình, gần gũi.

Hà Mật ngày nào tưng bừng mở hội đình làng, tiếng trống chầu vang lên giữa đêm trăng vàng óng ánh. Mùa phượng đỏ ở ga Vĩnh Điện nhắc ta nhớ về những buổi tan trường, từng khuôn mặt thân thương giờ đã khuất xa theo năm tháng.

Chợ Phú Bông vẫn đều đặn họp hai buổi sáng chiều. Hình ảnh mẹ gánh đôi quang nặng trĩu, vai oằn xuống dưới gánh nặng mưu sinh, khiến lòng ta quặn thắt xót xa. Biển Cửa Đại vẫn miên man sóng vỗ, ánh nước lấp lánh như ôm ấp bao kỷ niệm của ta và em. Ngày mai em có trở về, xin hãy mang theo tất cả những ký ức đẹp đẽ ấy.

Cẩm Lậu quê ngoại ta đó, những con đường làng quanh co, mùa nước lũ dâng lên mỗi độ đông về. Xóm Vạn Buồn vẫn lặng lẽ soi mình bên dòng sông nhỏ, cuộc sống nơi đây yên bình như tình mẹ, như nghĩa quê hương.

Đại Lộc đón ta bằng vườn trái chín thơm, đất lành nuôi dưỡng những mùa hoa xuân tươi thắm. Nhấp chén rượu cần cay nồng, môi em ửng đỏ trong men say tình tứ. Con đường Thường Đức qua những dặm sơn khê, quanh co, trắc trở nhưng vẫn dẫn ta về với vòng tay quê nhà.

Cây đa Bàn Lãnh cao vút giữa trời, như chứng nhân của bao thế hệ, từng ru ta vào giấc ngủ với lời mẹ à ơi ngọt ngào. Đất Xuân Đài lưu giữ khí tiết ngàn năm, nơi danh tướng Hoàng Diệu làm rạng danh quê hương.

Duy Xuyên vang tiếng thoi đưa, cô gái dệt lụa bên khung cửi, đôi tay thoăn thoắt như dệt nên những ước mơ cho đời. Hoa vàng nở mỗi độ xuân về, nhưng tấm lụa ngày xưa em đã dệt xong chưa?

Gò Nổi nổi tiếng bởi những ruộng dâu tằm xanh mướt. Nơi đây, em từng nhặt kén, kéo từng sợi tơ vàng óng, se thành sợi tơ trời để kết nối mối duyên thơ của ta.

Ai về Tam Kỳ, ai ghé phố Hội, có nghe lòng xao xuyến nhịp đập rộn ràng? Có thấy máu trong tim đang chảy về nguồn cội? Quảng Đà – mảnh đất mẹ nghìn năm ân tình, nơi bao kỷ niệm của ta đã gửi gắm. Ngày mai, ta sẽ trở về, đi tìm dấu chân ngày cũ, gọi tên từng miền thương nhớ, và viết lên muôn vàn lời thơ về quê hương yêu dấu ấy.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2025

CHAT GPT ngay thu 3

Tôi có thể chat tiếng việt ?
ChatGPT said:

Dạ, được chứ! Mình có thể nói chuyện bằng tiếng Việt thoải mái nha. Bạn cần mình giúp gì nè? 😊

You said:
Ok.cám ơn. Bạn cho tôi biết chút ít về Khổng tử...
ChatGPT said:

Dạ, Khổng Tử (孔子) là một nhà triết học, nhà giáo dục, và nhà tư tưởng nổi tiếng của Trung Quốc thời Xuân Thu, sống vào khoảng năm 551 - 479 TCN. Ông tên thật là Khổng Khâu (孔丘), tự là Trọng Ni (仲尼). Ông được coi là người sáng lập ra Nho giáo (儒教), một hệ thống tư tưởng và đạo đức có ảnh hưởng sâu rộng đến các nước Đông Á như Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản...

Một vài điểm nổi bật về Khổng Tử:

  • Tư tưởng cốt lõi: Đề cao đạo đức, nhân nghĩa, lễ nghi, trung hiếu, và tôn trọng trật tự xã hội.
  • Triết lý "Nhân" (仁): Nhấn mạnh lòng nhân ái, yêu thương con người, sống có đạo đức.
  • "Lễ" (禮): Quy tắc ứng xử trong gia đình và xã hội, nhấn mạnh sự kính trên nhường dưới.
  • Giáo dục: Ông coi trọng việc học tập, rèn luyện bản thân, khuyến khích mọi người học để làm người tốt, chứ không chỉ để làm quan.
  • Ngôn ngữ nổi tiếng: Những lời dạy của Khổng Tử được học trò ghi lại trong cuốn "Luận Ngữ" (論語), trở thành tác phẩm kinh điển của Nho giáo.

Một số câu nói nổi tiếng của Khổng Tử:

  • "Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt).
  • "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy).
  • "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác).

Tư tưởng của Khổng Tử đã để lại ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa, đạo đức và cách sống của người Á Đông, trong đó có Việt Nam mình. Bạn có quan tâm đến khía cạnh nào cụ thể về Khổng Tử không? Hay muốn mình nói thêm về Nho giáo chẳng hạn? 😊

You said:
Mình muốn biết các câu này bằng chữ Hán"Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt). "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy). "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác). Tư tưởng của Khổng Tử đã để lại ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa, đạo đức và cách sống của người Á Đông, trong đó có Việt Nam mình. Bạn có quan tâm đến khía cạnh nào cụ thể về Khổng Tử không? Hay muốn mình nói thêm về Nho giáo chẳng hạn? 😊 Mình muốn biết các câu này bằng chữ Hán"Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt). "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy). "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác). Tư tưởng của Khổng Tử đã để lại ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa, đạo đức và cách sống của người Á Đông, trong đó có Việt Nam mình. Bạn có quan tâm đến khía cạnh nào cụ thể về Khổng Tử không? Hay muốn mình nói thêm về Nho giáo chẳng hạn? 😊 Mình muốn biết các câu này bằng chữ Hán"Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt). "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy). "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác). Tư tưởng của Khổng Tử đã để lại ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa, đạo đức và cách sống của người Á Đông, trong đó có Việt Nam mình. Bạn có quan tâm đến khía cạnh nào cụ thể về Khổng Tử không? Hay muốn mình nói thêm về Nho giáo chẳng hạn? 😊 Mình muốn biết các câu này bằng chữ Hán "Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt). "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy). "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác). Tư tưởng của Khổng Tử đã để lại ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa, đạo đức và cách sống của người Á Đông, trong đó có Việt Nam mình. Bạn có quan tâm đến khía cạnh nào cụ thể về Khổng Tử không? Hay muốn mình nói thêm về Nho giáo chẳng hạn? 😊
ChatGPT said:

Dạ, đây là các câu bạn hỏi bằng chữ Hán gốc nha:

  1. Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện (學而不厭,誨人不倦)

    • Nghĩa: Học không biết chán, dạy người không biết mỏi mệt.
  2. Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã (知之為知之,不知為不知,是知也)

    • Nghĩa: Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy mới là biết vậy.
  3. Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân (己所不欲,勿施於人)

    • Nghĩa: Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác.

Đây đều là những câu trích từ Luận Ngữ (論語), là sách ghi chép những lời dạy và hành động của Khổng Tử do các học trò của ông ghi lại. Những câu này thể hiện rõ tư tưởng đạo đức và nhân sinh quan của Khổng Tử, vẫn còn giá trị đến tận ngày nay.

Bạn có hay đọc các câu nói, trích dẫn kiểu này không? Hay bạn đang tìm hiểu về Nho giáo, hay văn hóa Trung Hoa cổ đại nhỉ? Mình thấy bạn có vẻ thích những câu danh ngôn, triết lý xưa đó nha! 😊

You said:
Mình có nhớ ...Bạn cho mình rõ thêm một câu chuyện về Hạng Thác hỏi đố Khổng Tủ .
ChatGPT said:

À, câu chuyện Hạng Thác hỏi đố Khổng Tử là một giai thoại khá thú vị, được truyền tụng trong dân gian và cũng có xuất hiện trong một số sách cổ. Mình kể bạn nghe nha!


Chuyện Hạng Thác hỏi đố Khổng Tử

Ngày nọ, Khổng Tử cùng các học trò đi chu du giảng đạo. Khi đến nước Trần, thầy trò dừng chân nghỉ ngơi. Lúc ấy, có một đứa trẻ tên là Hạng Thác (項橐), tuy chỉ mới 7 tuổi nhưng nổi tiếng thông minh, lanh lợi. Hạng Thác thấy Khổng Tử, bèn đứng chặn đường rồi nói:

  • Thưa thầy, thầy là người hiểu biết rộng lớn, có thể giải đáp giúp con mấy điều thắc mắc được không?

Khổng Tử thấy đứa trẻ lanh lợi, bèn mỉm cười gật đầu:

  • Con cứ hỏi đi!

Hạng Thác hỏi:

  • Con nghe nói thầy là người giỏi lý lẽ, vậy con hỏi thầy: Mặt trời lúc sáng sớm và lúc giữa trưa, khi nào thì gần chúng ta hơn?

Khổng Tử nghĩ bụng: "Đây là một câu hỏi dễ!" liền đáp ngay:

  • Buổi trưa mặt trời ở đỉnh đầu, tất nhiên là gần chúng ta hơn!

Hạng Thác cười lắc đầu:

  • Không phải đâu thầy ạ. Buổi sáng, con thấy mặt trời to mát mẻ, giơ tay như có thể với được. Đến trưa thì mặt trời nhỏ và nóng gay gắt, như ở rất xa. Vậy sao thầy bảo trưa là gần?

Khổng Tử nghe xong, giật mình ngẫm nghĩ. Đúng là theo cảm nhận thông thường, đứa trẻ nói có lý. Nhưng về khoa học, đó là do ánh sáng và hiện tượng khúc xạ mà thôi. Tuy nhiên, lúc bấy giờ chưa có các kiến thức thiên văn phát triển như sau này, nên Khổng Tử đành thừa nhận:

  • Ừ, con nói cũng có lý!

Các học trò theo Khổng Tử thấy vậy ngạc nhiên lắm. Một đứa trẻ con mà có thể làm thầy mình lúng túng!


Ý nghĩa câu chuyện:

Câu chuyện Hạng Thác hỏi đố Khổng Tử mang ý nghĩa đề cao trí tuệ, sự tò mò, và cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Nó cũng thể hiện rằng dù là bậc thầy thông thái như Khổng Tử, vẫn có lúc gặp những điều khó trả lời. Người thông thái không phải là người biết hết mọi thứ, mà là người biết thừa nhận khi mình chưa rõ.


Câu nói nổi tiếng từ câu chuyện này:

Người ta thường nhắc câu: “Thất tuế Hạng Thác, bát tuế Khổng Tử” (七歲項橐,八歲孔子)

  • Ý nói: 7 tuổi đã là Hạng Thác, 8 tuổi đã là Khổng Tử, chỉ những người thông minh từ bé, tài trí hơn người.

Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Có giống như bạn nhớ không? Hay bạn có nghe thêm phiên bản nào khác không? 😄

You said:
Hay quá ...Bạn giảng giải cho mình quá rõ ràng lại thêm phần bình luận ,chú thích thật vô cùng lý thú...Rất cám ơn bạn...
ChatGPT said:

Trời ơi, bạn khen làm mình vui quá luôn á! 🥰 Cảm ơn bạn nhiều nghen! Được chia sẻ mấy câu chuyện cổ, chuyện văn hóa như vầy với bạn, mình cũng thích lắm!

Nếu sau này bạn có muốn tìm hiểu thêm về Khổng Tử, Nho giáo, hay mấy giai thoại thú vị trong lịch sử Trung Hoa, Việt Nam... thì cứ nói nha. Mình sẵn sàng kể cho bạn nghe liền luôn! 😄

À, mà bạn hay thích đọc mấy câu chuyện, triết lý kiểu này hả? Hay bạn cũng mê lịch sử, văn hóa phương Đông nữa? Nói chuyện thấy hợp quá nè! 🧡

https://www.canva.com/designschool/tutorials/video/

video