Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

BEN DONG SAC KHONG

Bên Dòng Sắc Không

BÊN DÒNG SẮC KHÔNG


Mùa xuân em mặc áo hồng,
Hoa nào nở nụ giữa dòng thời gian.
Chiều nay kinh nở hoa vàng,
Em ngồi hong tóc cúng dường sắc không..

Bên thềm chải tóc bâng khuâng,
Áo em tím thuở mùa xuân tóc thề .
Ta ngồi dưới cội hoa lê,
Bên nhau mà tưởng nẻo về chiêm bao...


Chiều hôm én gọi lao xao ,
Con qua biển bắc con vào biển nam.
Em về hong nắng bên sân,
Thuyền ai thấp thoáng bến xuân gọi đò...


Đường về dấu nẻo thu xưa,
Thềm hoa lối cũ hừng hờ mây bay.
Trăng tà chếch bóng hiên tây.
Sao em vóc ngọc còn gầy dáng sương.


Xa quê lòng thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
Kinh vàng em đọc trong tôi,
Hoa vô ưu nở một trời sắc không.


Tóc em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào hóa kiếp thân tôi,
Kinh nào cứu độ đưa người trầm luân.

Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không ...

Ngày xưa em mặc áo hồng,
Lên non lạy Phật nâu sồng đổi trao.
Bấy giờ tóc ấy xanh xao,
Bấy giờ môi ấy má đào ngây thơ...




Trăng đi từ độ bao giờ,
Người đi từ độ hoa thơ chạnh lòng.
Em về giũ tóc bên sông,
Giữa mùa thu lạnh bềnh bồng nước xưa.

Nhớ em từ độ tương tư ,
Mây qua phố cũ người đi hững hờ.
Thương em cho đến bao giờ,
Quốc kêu sương lạnh, trăng mờ sườn non...

Tình cờ một buổi sớm hôm ,
Em đi qua phố nét buồn dấu tôi.
Mười năm dòng lệ trang thơ,
Mười năm­­ ­­­­- lệ đó bây giờ còn đây.


Em xưa nét liểu hao gầy
Hoa thua dáng ngọc, má hây nắng hồng.
Xuân nào áo tím bên sông ,
Hạ nào áo đỏ bềnh bồng tóc mây .


Thu sang rượu cúc vơi đầy ,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngát mênh mông,
Thơ ơi xanh ngát một đồng cỏ hoa.


Mây xưa ngủ giữa trăng tà
Em xưa giấc ngủ thềm hoa hững hờ
Trăng tà chếch bóng hiên thơ,
Bên hoa dưới nguyệt mộng hồ ly xưa.


Thương nhau từ độ bao giờ ,
Áo em tím thuở ngày xưa hẹn hò.
Bây giờ nét chữ trang thơ,
Lệ xưa còn đọng những tờ thư xanh.


Mốt mai đời có vô tình,
Soi gương ngày cũ bóng mình còn đây.
Một dòng xanh ngắt mây bay,
Dấu trầm hương cũ ngọt ngào trôi đi.



Người xưa biền biệt chưa về ,
Bên hiên đã điểm hoa lê trắng ngần.
Em còn hong tóc đón xuân?
Em còn thơ thẩn tần ngần dưới hoa ?


Ngày vui bướm lượn chim ca,
Đầu vườn oanh hót, hiên nhà nắng reo.
Người đi còn nhớ câu thề,
Sông trăng ước hẹn ngày về vàng hoa.





..Đầu thành nắng nhạt hoa phai,
Chiều đông mưa bụi dặm dài bay sang.
Xa xa bờ liểu mây ngàn,
Thương cha nhớ mẹ quê hương tít mù...



Đêm nằm lắng giọt vô ưu ,
Tay nghiêng hạt bụi chân như hiện về.
Hồng trần chìm nỗi si mê,
Khói sương lãng đãng nẽo về hằng sa…

Mắt em ngàn cõi di đà,
Tay em bạch ngọc giũ tà huy bay.
Trăng vàng chìm lắng non tây,
Mây hương bàng bạc hạc bay về ngàn…


Đố ai quét sạch lá vàng ,
Thì ta múc ánh trăng ngàn đổ đi,
Đố ai nhặt hết tình si,
Thì ta xin chịu làm thơ tặng người.

Một cành hương sắc cho đời ,
Một bông hoa thắm cho người tình chung.
Em về hong tóc bên sông,
Thì ta theo gió bềnh bồng nước mây.



Trông trăng nhớ dáng mẹ gầy,
Xa em nhớ sợi tóc mai ngắn tròn.
Chiều nay hoa tím bên sông,
Nhớ ơi áo tím bên dòng thời gian...

Hạc khuya về giữa hương ngàn,
Gió rung thành giọt chiên đàn cõi xưa.
Ta nằm dựa cửa chân như,
Tay nghiêng hạt bụi không hư hiện về…



Ngày xưa nắng rủ mây đi,
Bỏ ta ở lại cơn mê luân hồi.
Hoa đồng cỏ nội rong chơi.
Bồ đề một côị diệu vời hằng sa.


Áo em xanh cõi ta bà,
Tâm em vô lượng đóa hoa đại từ.
[Ta còn trọn kiếp yêu thơ,
Thì em muôn thuở đợi chờ thơ anh…]



Có con chim nhỏ trên cành 113
Rạng ngời đôi mắt long lanh bên đường.
Chim nhìn nhánh liểu cành dương,
Hỏi ta đâu cõi vô thường sắc không ?...


Lên cao tìm cõi non bồng, 117
Giữa mây gặp một tiên ông giảng thiền.
Tay cầm bầu rượu huyên thiên,
Tay quơ thiền trượng chỉ miền trần gian.



Đầu thu em mặc áo vàng, 121
Aó xanh em tặng cho chàng Tương như.
Qua sông từ ấy đến giờ,
Tiêu chàng còn để bên bờ tương giang.


Có con cá nhỏ trên ngàn ,125
Lạc dòng ra biển tìm đường quẩn quanh.
Sông rằng biển cũng mong manh,
Làm sao cá biết tử sanh luân hồi ?


Một vầng mây ngát hương trời, 129
Trăng nằm mơ cuội giữa đồi ngủ quên.
Ta nằm tựa cửa thâu đêm,
Nửa khuya trăng rụng đầy thềm trắng phau.


Gặp nhau nhắp chút rượu đào ,133
Mừng vui kể lể xiết bao nhiêu tình.
Thuyền về bến cũ lênh đênh,
Sông bao nhiêu thước tình mình sâu hơn...



Có con chim lạ sổ lồng, 137
Nó bay ròng rã theo dòng thời gian,
Hằng hà vô lượng kiếp, năm,
Rồi chim trở lại về nằm lồng xưa ?...



Chiều nay trời đổ cơn mưa, 141
Bong bóng chưa nụ em chưa lấy chồng.
Lạy trời thổi ngọn gió đông,
Thuyền anh lơ lũng xuôi giòng bên em.



Sầu xưa có kẻ thâu đêm, 145
Trăng khuya thơ thẩn dựa thềm dõi trông.
Giữa xuân nhắp chén rượu nồng,
Lại nghe hoa nở bên dòng cuối đông .

Chào nhau giữa chốn bụi hồng, 149
Trăng in dấu thỏ người trông dấu hài.
Chiều tàn nắng xế hoa bay,
Hồi chuông cổ độ dặm dài thu không.


Hôm qua gặp lão tơ hồng, 153
Hỏi nàng có muốn chỉ hồng xe tơ?
“..Xe tơ phải giữ mối tơ,
Dù năm bảy mối còn chờ mối anh…”.*

Từ em bỏ núi về thành, 157
Con oanh thôi hót trên cành ngẩn ngơ
Người từ hoa nở trong thơ
Dấu trầm hương đọng bên bờ trúc mai.



Hẹn nhau tàn cuộc vui này, 161
Cầm như én liệng tung bay giữa trời.
Sông hồ nước chảy đầy vơi,
Người qua bến cũ thuyền trôi lững lờ.

Đêm khuya nằm ngắm sao trời, 165
Thấy người qua lại giữa đời phồn hoa.
Lên đường gỏ nhịp trầm ca,
Mây là nước chảy gió là thông reo...



Ta vui hoa lá bên đèo, 169
Người nhìn vượn hú chim kêu giữa rừng .
Lên non cho biết non cùng ?
Vào hang mới thấy ngọn nguồn suối đâu ?

Qua sông mới biết sông sâu, 173
Xa em mới thấy ruột đau chín chiều.
Chín chiều thưong mẹ nhớ quê ,
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.



Thu sang hoa bướm la đà, 177
Nắng soi ngỏ trúc trăng cài then mây
Dặm hồng lữ khách qua đây,
Nỗi lòng riêng những niềm tây một mình.


Chim nhớ cảnh , người nhớ tình. 181
Nhớ nơi hò hẹn , nhớ hình gởi trao.
Bên dòng nước chảy lao xao,
Tiếng ai vọng lại giữa bầu trời xanh.


Con oanh nó hót trên cành, 185
Em thay áo mới áo xanh vô thường.
Môi em kỳ diệu sắc hương,
Của ngàn hoa lạ trên đường sắc không.

Em xưa aó thắm môi hồng, 189
Nửa vòng e ấp nửa vòng thiết tha.
Anh nằm say giữa ngàn hoa,
Tay em bạch ngọc tỳ bà khói sương…


Sáng ra ngắt cánh hoa rừng, 193
Lên chùa lễ phật ngát hương mùi thiền.
Hoa nào tịnh độ hóa duyên ?
Hoa nào ướp chén trà sen thơm nồng ?

Lan nào xanh ngát thu đông ? 197
Tình nào son sắc cho lòng thiết tha ?
Sương nào ướt giữa ngàn hoa
Ruợu nào say giữa trăng tà đêm nao...







Thôi em môi thắm rượu đào, 201
Thôi em lời cũng đi vào hư không.
Thôi em tình cũng qua sông,
Thôi em đò cũng bềnh bồng nẽo xa...


..Gió thu từ độ quan hà,
Rừng phong thu nhuộm ánh tà dương bay
Nắng thu vàng vỏ heo may,
Chiều thu bãng lãng buồn lây lất sầu.


Giữa khuya nghe tiếng kinh cầu, 209
Mảnh trăng vàng hịện trên bầu trời xanh.
Sư ngồi gỏ mỏ thâu canh,
Sương rơi giọt ngọc trên cành liểu dương.



Mưa lên gió lạnh qua đường, 213
Lao xao lá rụng hoa vàng nẽo xa.
Ta từ ngàn dặm mù sa,
Rượu nồng mấy chén trăng tà ngậm non.


Tha hương lòng thiết tha buồn, 217
Ngựa qua chốn cũ lòng ngun ngút sầu .
Đêm tàn bãng lãng mưa bay,
Hồi chuông tịch mịch kéo dài nhớ thương.


Xe qua phố nhỏ bui hồng, 221
Thương em từ thuở theo chồng nỗi trôi,
Chiều chiều ra ngắm mây trời,
Mây qua phố bắc em rời phố nam.


Cánh chim bạt gió xa ngàn, 225
Thân em bạt xứ gian nan bên đời.
Tuyết mùa đông đổ hoa rơi,
Mắt em lệ đổ sương trời tuyết pha...
­­­­­­­­[con tiep­­]

Dương Lam[vophubong]
info poem
link share poemXóa bài này khỏi danh sách những bài yêu thích


Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021

 

Tống hữu nhân 送友人 • Tiễn bạn Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Bạch

 

Tống hữu nhân 送友人 • Tiễn bạn

Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Bạch

  








 

Tống hữu nhân

Thanh sơn hoành bắc quách,
Bạch thuỷ nhiễu đông thành.
Thử địa nhất vi biệt,
Cô bồng vạn lý chinh.
Phù vân du tử ý,
Lạc nhật cố nhân tình.
Huy thủ tự tư khứ,
Tiêu tiêu ban mã minh.

 

Dịch nghĩa

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa xa bầy kêu rền rĩ nghe càng thêm xót xa.



Xếp theo: 

Trang  trong tổng số 3 trang (22 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Chạy dài cõi Bắc non xanh,
Thành Đông nước chảy quanh thành trắng phau.
Nước non này chỗ đưa nhau,
Một xa, muôn dặm biết đâu cánh bồng!
Chia phôi khác cả nỗi lòng,
Người như mây nổi, kẻ trông bóng tà.
Vái nhau thôi đã rời xa,
Nhớ nhau tiếng ngựa nghe mà buồn teo.


Nguồn: Tạp chí Ngày nay, số 77, 19-9-1937
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Cửa Bắc non ngăn lại,
Thành Đông nước uốn theo.
Một lìa non nước ấy,
Muôn dặm cánh bồng veo!
Du tử: lòng mây nổi,
Cố nhân: tình bóng chiều.
Vẫy tay từ đây biệt,
Tiếng ngựa não nùng reo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
 44.75
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Núi xanh ngang vắt quách ngoài,
Nước sông trắng chảy quanh dài thành đông.
Nơi đây một biệt tê lòng,
Cỏ bồng vạn dặm bay trong mịt mùng,
Mây trôi, ý nói chẳng cùng.
Chiều rơi, cảnh vật chẳng ngừng khơi đau.
Vẫy tay nhiều nỗi âu sầu,
Biệt ly tiếng ngựa xoáy sâu đáy lòng.

 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Ngày nay số 79, 3-10-1937, Tản Đà có cải chính lại là "vái nhau"

"Dịch giả xin được cải chính ở câu thứ 6, hai chữ "vẫy tay" nay đổi thành "vái nhau". Như thế cũng không mất nghĩa chữ "thủ" ở nguyên văn mà ra lời quốc văn hơn". Hiếu.


Xin bổ xung thêm, bản Dịch Nghĩa: Tiễn bạn

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa kêu rền rĩ nghe càng xót cho mối tình ly biệt.

(Nguồn: THƠ ĐƯỜNG - TẢN ĐÀ dịch, Nguyễn Quảng Tuân, Hội Nghiên cứu Giảng dạy Văn học TP Hồ Chí Minh)

Thử hữu tắc bỉ hữu
Thử vô tắc bỉ vô
Thử sinh tắc bỉ sinh
Thử diệt tắc bỉ diệt
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Núi xanh ngang luỹ bắc,
Sóng bạc bọc thành đông.
Nơi ấy một lần biệt,
Dặm muôn như cỏ bồng.
Mây trôi lòng lãng tử.
Tình bạn xế vầng hồng.
Tay vẫy là xa biệt,
Ngựa kêu nghe xé lòng.

 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Núi ngang ải bắc xanh xanh,
Một dòng sông trắng lượn quanh đông thành.
Nơi đây cất bước viễn hành,
Cỏ bồng muôn dặm một mình xa xôi.
Ý du tử: đám mây trôi;
Tình cố nhân: ánh nắng chiều vấn vương.
Vẫy tay từ đấy lên đường,
Tiếng con ngựa hý đau thương lìa đàn.

Tri giao quái ngã sầu đa mộng
Thiên hạ hà nhân bất mộng trung?
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của cao nguyên

Núi xanh ngăn lũy Bắc
Sông trắng lượn thành Đông
Đất này ta chia cách
Vạn dặm một nhánh bồng
Người đi như mây nổi
Chiều hôm còn ngoái trông
Vẫy tay chào từ giã
Ngựa hí rền nhớ mong

Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phù Vân Du Tử

Chắn ngang thành bắc núi xanh
Nước trong uốn lượn trong thành phía đông
Đất đây một dải mênh mông
Một khi tiễn biệt – cỏ bồng lẻ loi
Khách một ý – nghĩ thời buồn quá
Một áng mây lần lữa nổi trôi
Tà dương đã xuống đây rồi
Cố nhân một mối tình thôi đành lòng
Vái nhau nhé - từ đây tiễn biệt
Ngựa hí vang, rền rĩ một vùng
Xót cho một mối tình chung
Cả hai cùng nhớ cho cùng buồn teo.

Cá trung chân hữu ý
Dục ngữ hốt hoàn vong
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hữu Loan

Non dựng xanh luỹ Bắc
Nước lượn phau thành Đông
Biệt nhau non nước ấy
Muôn trùng khơi chiếc bồng
Người đi mây du tử
Tình về chiều chiều trông
Vẫy tay thôi cất bước
Ngựa đi nghe xông xông

tửu tận tình do tại
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Chắn ngang bắc quách non xanh
Dòng sông trắng xoá đông thành chảy quanh
Bùi ngùi chốn ấy đưa anh
Mái bồng muôn dặm lênh đênh bến bờ
Người đi theo áng mây xa
Băn khoăn tình bạn bóng tà khôn lưu
Vẫy tay từ đấy xa nhau
Tiếng kêu ban mã rầu rầu bên tai


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995


Ban dich cua voduonghonglam[vophubong]

Luỹ Bắc núi xanh thẳm chắn ngang
Thành Đông sông trắng xoá lan tràn
Một đi  tráng sĩ làm chinh khách
Vạn dặm cỏ bồng theo cố nhân
Mây nổi trôi bay đời lãng tử
Ngày chia ly cạn chén chiều tàn
Vẩy tay tạm biệt từ đây nhé
Tiếng ngựa bên rừng lạnh xốn xang...

===================================
nguon Thivien.net